
25-07-2012, 10:49 AM
|
|
Senior Member
|
|
Tham gia ngày: May 2012
Bài gửi: 315
|
|
1- Tôi không tin rằng năm 2004 do bà T chưa biết luật nên không ngăn cản ! Nếu đúng là tài sản của mình thì khi bị bất kỳ ai ngang nhiên chiếm giữ, chẳng cần hiểu Luật ta cũng phải phản ứng để giữ lấy. Đó là phản xạ tự nhiên của mọi người.
2- Tôi ngờ rằng tuy là hàng rào chung nhưng số dâm bụt kia là do phía ông H trồng, cho nên khi ông phá dâm bụt bà T không phản ứng, và rồi khi ông H giăng lưới sắt làm hàng rào mới theo kiểu lấy hết hàng dâm bụt bà T cũng vẫn im lặng. Việc làm này của Ông H là công khai ngay trước mắt bà T mà bà ta không có phản ứng gì tức bà ta đã hoàn toàn đồng ý.
3- Đến nay khi ông H thay thế hàng rào lưới sắt ( theo bạn trình bày thì 1 mình ông H bỏ tiền ra làm ) bằng hàng rào bê tông thì bà T bắt đầu tranh chấp do nhờ sự " phân tích của mọi người !". Sự phân tích này là chắc ai đó đã nói với bà T rằng hàng rào dâm bụt chung thì khi chia ra, ông H có làm hàng rào riêng thì cũng xây ngay chính giữa chứ không được lấy hết hàng rào dâm bụt, lấy hết là lấn đất của bà T.
4- Nếu nội dung phần 3 tôi phỏng đoán đúng thì sự "phân tích" của mọi người là không sai nhưng bà T cũng nên suy nghĩ lại : một, hai tất bề ngang đất nông thôn có giá trị lớn tới nổi là chổ láng giềng, lại là người lớn với nhau mà phải "nói đi nói lại" cho mất lòng, mất uy tín ? Đó là chưa kể khi tranh chấp chưa chắc bà T đã thắng bởi hỏi vì sao năm 2004 bà không khiếu nại ? Câu trả lời do chưa biết Luật rất khó được chấp nhận, bởi bà luôn có mọi người chung quanh, vậy sao mọi người này khi đó không chịu "phân tích" cho bà T biết Luật mà tới 2009 mới chịu "phân tích" ?
Trân trọng.
|