







![]() |
![]() |
|
#9
|
|||
|
|||
|
Cảm ơn bạn giangquyet cho biết lợi ích của việc A nên khởi kiện B yêu cầu tòa án tuyên hủy hợp đồng vi phạm điều cấm của pháp luật giữa B và C và đòi lại tài sản đang bị B chiếm hữu, thay vì A kiện C ra tòa để đòi lại tài sản (tức là quyền yêu cầu được pháp luật bảo vệ quyền sở hữu của mình).
Trong phạm vi chủ đề này, tôi vẫn chưa được các bạn giải thích việc tòa án trả lại đơn khởi kiện của A bằng cách áp dụng thời hiệu theo cách của tòa nói trên là đúng hay sai? - Cũng như nội dung khiếu nại của A về việc áp dụng thời hiệu khởi kiện của tòa, là đúng hay sai pháp luật? Về phần mình, để làm sáng tỏ vấn đề với bạn tran ngoc diep tôi xin góp ý như sau: Khoản 2, Điều 169BLDS về Bảo vệ quyền sở hữu : " Không ai có thể bị hạn chế, bị tước đoạt trái pháp luật quyền sở hữu đối với tài sản của mình. Chủ sở hữu có quyền tự bảo vệ, ngăn cản bất kỳ người nào có hành vi xâm phạm quyền sở hữu của mình, truy tìm, đòi lại tài sản bị người khác chiếm hữu, sử dụng, định đoạt không có căn cứ pháp luật." Như vậy, QSH có tính vĩnh viễn, không bị thời hiệu tiêu diệt. Và như vậy Điều 247, khoản 1 không được áp dụng đối với người chiếm hữu không ngay tình. Bởi vậy, chủ sở hữu luôn có quyền kiện đòi lại tài sản, dù việc chiếm hữu không ngay tình đã được xác lập và thực hiện liên tục, công khai trong hơn 30 năm đối với bất động sản. trân trọng. |
![]() |
![]() |
| Công cụ bài viết | |
| Kiểu hiển thị | |
|
|
| Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 01:15 PM |



