
30-07-2012, 02:53 PM
|
|
Senior Member
|
|
Tham gia ngày: May 2012
Bài gửi: 300
|
|
Xin cám ơn bạn Trường Giang đã cho ý kiến! Tuy nhiên ý kiến của tôi xét ở khía cạnh thực tế giải quyết vụ việc này như sau:
- Do có ý định lừa dối chiếm đoạt tài sản của gia đình từ trước, H đã nói dối với gia đình là đi làm ăn xa và xin gia đình 500 nghìn để mua vé tàu và được bố đồng ý đưa cho số tiền trên. Cũng với ý định chiếm đoạt, buổi chiều cùng ngày H mượn xe máy của bố đẻ nói là để đi mua vé xe sau đó mang xe máy đi cầm đồ rồi không còn khả năng trả lại xe cho bố. Ở đây H đã lấy tài sản của bố bằng thủ đoạn lừa đảo. Tuy nhiên việc H có lừa đảo lấy xe hay không là chỉ có bố của H biết vì việc con cái sử dụng xe của bố mẹ là chuyện bình thường người khác không thể nhận ra được nên không phát hiện được. Cho nên trong trường hợp này ta có thể hiểu việc công an phát hiện có vụ việc hình sự là do tin báo của ông bố H.
- Nếu bố H trình báo thì có 2 trường hợp: một là bố H muốn xử lý hành vi của người con, hai là bố H muốn nhờ công an lấy lại xe máy mà H mang đi cầm cố trái phép. Ở trường hợp một thì đó là cơ sở để CQĐT ra quyết định KTVAHS. Ở trường hợp hai, người bố không nghĩ rằng việc mình trình báo công an là nguồn tin để công an phát hiện vụ việc hình sự và xử lý H.
- Khi phát hiện mình bị lừa đảo thì bố H rất bực tức và có thể muốn pháp luật xử lý H. Tuy nhiên khi biết trường hợp của H có thể đi tù, tình cảm gia đình bị ảnh hưởng thông qua nhiều ý kiến của những người khác trong gia đình thì có thể lúc đầu bố H muốn xử lý nên khai báo rõ ràng nhưng khi thấy được hậu quả cho H thì có thể bố H sẽ đề nghị không xử lý. Nhưng có làm đơn bãi nại thì vẫn bị xử lý hình sự thì có thể bố H sẽ thay đổi lời khai để cứu con. Đây chỉ là những vấn đề thường gặp trong thực tế nên tôi mới trình bày cần phải đề nghị bố H làm đơn trình bày rõ quan điềm của mình đồng thời ghi nhiều lời khai. Đây chính là nguyên tắc để tránh trường hợp phản cung.
|