
30-07-2012, 02:46 PM
|
|
Senior Member
|
|
Tham gia ngày: May 2012
Bài gửi: 269
|
|
Việc A và B hứa quay lại xem điện thoại thì đó xem là thủ đoạn của A và B đề nhằm thực hiện hành vi cướp giật cuối cùng. Không chỉ A và B có mục đích phạm tội ngay từ đầu mà ngay cả những người khách khác khi cần mua điện thoại thì có thể yêu cầu chủ cửa hàng cho xem điện thoại. Việc xem điện thoại là không giới hạn do đó là quan hệ mua bán.
Tội lừa đảo CĐTS là hành vi dùng lời nói, cử chỉ, hành động để cho người chủ tài sản tin là sự thật mà giao tài sản. Người phạm tội có ý thức công khai với chủ tài sản. Tức là khi dùng lời nói,... để chủ tài sản giao tài sản thì người phạm tội không có ý thức nhanh chóng tẩu thoát ngay mà có một khoảng thời gian sau đó (đó là căn cứ đề phân biệt với tội cướp giật). Bên cạnh đó người chủ giao tài sản công khai đàng hoàng, tức là chuyển quyền sở hữu tài sản cho người phạm tội mà không có phản ứng gì. Trong trường hợp trên, chủ tài sản giao cho A xem điện thoại để A xem và xem A có mua hay không chứ không phải "giao hẳn" cho A. Chủ tài sản vẫn có quyền với tài sản trong tiệm của mình và nằm trong tầm quản lý của mình.
Tội công nhiên chiếm đoạt tài sản là lợi dụng vướng mắc của chủ tài sản mà công khai ngang nhiên chiếm đoạt tài sản đó một cách trái phép. A thấy chủ tài sản trong quầy kiếng nên giật lấy điện thoại mà chạy. Hành vi này không phải là vướng mắc đối với chủ tài sản khi không thể bảo vệ được tài sản. Vì thực tế khi bị A giật đt, chủ tài sản đã đuổi theo. A lấy được đt do ở phía bên ngoài và khi lấy được đt thì nhanh chóng lên xe của B đang nổ máy sẵn chạy thoát. A lấy được đt là do B sử dụng xe máy có tốc độ chạy nhanh thoát tầm đuổi bắt của chủ tài sản. Đây là hành vi cấu thành tội cướp giật.
|