
30-07-2012, 04:36 PM
|
|
Senior Member
|
|
Tham gia ngày: May 2012
Bài gửi: 294
|
|
Chào bạn Vuinguyen!
Với tình huống thực tiễn bạn đưa ra và với những gì bạn đang trăn trở thì tôi nghĩ chắc là bạn cũng là một người làm công tác pháp luật! Không biết quan điểm của bạn về tình huống này thế nào nhỉ?
Xin trao đổi tiếp với bạn về quan điểm của tôi về tình huống của bạn:
- Trước tiên, nếu Người đại diện theo ủy quyền của đương sự trong tố tụng dân sự được đương sự ủy quyền “từ A đến Z” tức là phạm vi ủy quyền là toàn bộ quyền và nghĩa vụ tố tụng dân sự của đương sự thì như tôi đã nói ở lần trước, Người đại diện theo ủy quyền của đương sự sẽ nhân danh, thay mặt đương sự mà mình đại diện thực hiện tất cả các quyền và nghĩa vụ tố tụng dân sự của của đương sự đó. Khi tham gia tố tụng dân sự thì với kiến thức và khả năng của mình và với các quyền và nghĩa vụ của đương sự đã được quy định trong Bộ luật tố tụng dân sự Người đại diện theo ủy quyền sẽ sử dụng tất cả các quyền của đương sự để bảo vệ lợi ích của đương sự, cũng như sẽ thay mặt đương sự thực hiện nghĩa vụ tố tụng dân sự của đương sự.
Mặt khác, theo quy định của Bộ luật tố tụng dân sự thì Người bảo vệ quyền và lợi ích của đương sự chỉ được thực hiện các quyền và nghĩa vụ đã được quy định tại Điều 64 BLTTDS. Các quyền này của Người BVQ và lợi ích của đương sự hẹp hơn (hay nói cách khác là hạn chế hơn) các quyền của đương sự. Đương sự cũng được pháp luật tố tụng quy định có tất cả các quyền của Người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự. Tóm lại, Đương sự hoặc Người đại diện theo ủy quyền của đương sự hoàn toàn có thể thực hiện đầy đủ các quyền của Người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự.
Sở dĩ có Người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự là bởi vì đương sự (hoặc Người đại diện theo ủy quyền của đương sự) không đủ kiến thức, hiểu biết cũng như trình độ để tự bảo vệ quyền và lợi ích cho mình (hoặc cho Người mà họ đại diện) và họ phải nhờ Người BVQ và lợi ích cho mình. Tuyệt nhiên không phải vì đương sự (hoặc Người đại diện theo ủy quyền của đương sự) không có hoặc không thể thực hiện được các quyền mà tố tụng dân sự đã quy định cho Người bảo vệ quyền và lợi ích của đương sự.
Nói tóm lại một lần nữa tức là Người bảo vệ quyền và lợi ích của đương sự có quyền tố tụng dân sự gì thì Đương sự (hoặc người đại diện theo ủy quyền của đương sự) cũng có quyền đó.
Mục tiêu chính của Người bảo vệ quyền và lợi ích của đương sự là làm sao bảo vệ được tối đa quyền và lợi ích cho đương sự mình đã nhận bảo vệ.
Mục tiêu chính của Đương sự (hoặc của Người đại diện theo ủy quyền) cũng là nhằm bảo vệ được tối đa quyền lợi của mình (hoặc của Người mà họ đã đại diện).
Như vậy, với một mục tiêu chính như nêu trên và với các quyền năng tương tự thì chỉ cần một tư cách tham gia tố tụng hoặc Người đại diện theo ủy quyền hoặc Người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự thì đã đủ để bảo vệ quyền và lợi ích cho đương sự.
Một lần nữa tôi phân tích lại để khẳng định với bạn một điều là tuy rằng Bộ luật tố tụng dân sự không cấm một người vừa là Người bảo vệ quyền và lợi ích cho đương sự, lại vừa là Người đại diện theo ủy quyền của đương sự (tất nhiên đương sự ở đây là cùng 1 người) nhưng thực tiễn thì là rất thừa.
Bạn vuinguyên có thấy đó là thừa hay không? Có cần thiết hay không?
- Vì Bộ luật tố tụng không quy định và tôi cũng chưa thấy có văn bản nào hướng dẫn thi hành Bộ luật tố tụng dân sự có quy định về tình huống như bạn gặp phải nên nếu thực tiễn đã xảy ra trường hợp này thì không thể coi đó là vi phạm tố tụng dân sự được.
Chỉ coi là vi phạm tố tụng dân sự khi Bộ luật tố tụng dân sự hoặc văn bản hướng dẫn thi hành Bộ luật tố tụng dân sự quy định mà lại làm trái với quy định đó.
- Thẩm phán được phân công giải quyết vụ án và Hội đồng xét xử đã xét xử vụ án bạn nêu đã chấp nhận trường hợp mà bạn nêu, theo tôi là không vi phạm tố tụng dân sự, nó chỉ thừa thôi, tình huống bạn nêu cũng chẳng gây ra hậu quả gì cả, nó không xâm hại gì tới quyền và lợi ích của đương sự (kể cả đương sự có quyền và lợi ích đối lập). Về mặt thực tiễn thì có lẽ vị Thẩm phán, và Hội đồng xét xử hoặc là chưa nắm vững quy định của BLTTDS hoặc có ý gì đó...
- Nếu tôi là Luật sư bảo vệ quyền và lợi ích cho một đương sự khác có quyền và lợi ích đối lập với đương sự đã được một “Người” bảo vệ với 2 tư cách như đã nêu thì tôi sẽ kiến nghị với Tòa án, với Hội đồng xét xử hủy một tư cách vì là thừa. trường hợp Tòa án hoặc Hội đồng xét xử không chấp nhận thì đó cũng chẳng phải là chuyện lớn vì dù có hai tư cách thì “Người đó” cũng chỉ nói về một vấn đề và chỉ để bảo vệ quyền và lợi ích cho một người. quan trọng là tại phiên tòa đó tôi với tư cách là Luật sư sẽ phải đưa ra các luận cứ để bác bỏ chứng cứ của bên kia và bảo vệ quyền và lợi ích cho đương sự mình muốn bảo vệ.
- Nếu tôi với tư cách là Viện kiểm sát thực hiện kiểm sát bản án đó tôi cũng không cho đó là vi phạm tố tụng dân sự, vì bởi lẽ Bộ luật tố tụng dân sự và văn bản hướng dẫn không có quy định thì làm sao mà vi phạm. Trường hợp này muốn kháng nghị hoặc kiến nghị thì không có căn cứ. bởi VKS sẽ căn cứ vào điều luật nào, vào quy định nào để kháng nghị hoặc kiến nghị?
- Nếu là Tòa án phúc thẩm, thì như đã nói, do là thừa nên Tòa án cấp phúc thẩm sẽ có thể không chấp nhận. đơn giản là ví dụ như tại phiên tòa xét xử, với tư cách là Người đại diện theo ủy quyền “Người này” đã trình bày hết và đưa ra hết các chứng cứ, luận điểm, luận cứ để bảo vệ quyền lợi cho đương sự rồi thì với tư cách là Người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp “Người này” đâu còn gì để nói nữa, không lẽ lại nói lại? (tương tự ở cấp sơ thẩm cũng vậy). Khi cấp phúc thẩm không chấp nhận thì sẽ sửa án theo hướng tuyên hủy đi một tư cách, vì thực tiễn là không cần thiết.
- Với tình huống bạn nêu thì đây cũng là lần đầu tiên tôi được biết, trên thực tiễn thì tôi chưa bao giờ thấy trường hợp như bạn đã nêu.
Trân trọng!
|