
30-07-2012, 03:36 PM
|
|
Senior Member
|
|
Tham gia ngày: May 2012
Bài gửi: 283
|
|
Đồng ý với bạn Dũng về phần lãi suất của hợp đồng cho vay như bạn đã trả lời. Thế nhưng việc bạn lưu ý vấn đề phân biệt giữa hợp đồng vay và mượn tiền như trên là chưa đúng căn cứ pháp lý:
- Theo Điều 512 BLDS thì “bên mượn phải trả lại tài sản đó khi hết thời hạn mượn hoặc mục đích mượn đã đạt được”; tài sản này phải thuộc dạng mượn sao trả vậy; phải trả chính tài sản đã được cho mượn mà không được thay thế bằng tài sản khác dù về mặt vật lý, pháp lý chúng giống nhau.
- Tôi cho rằng, đối với Hợp đồng trong trường hợp trên chỉ có thể là Hợp đồng vay tiền chứ không thể là Hợp đồng mượn tiền như bạn đề cập:
+ Bạn cho rằng :“Trong hợp đồng mượn tiền thì bên mượn tiền được sử dụng số tiền đó trong một thời hạn mà ko phải trả cái gì, (nôm na tức là không phải trả lãi suất)”. Điều này là không chính xác, bởi tôi cũng có thể xếp nó vào hợp đồng vay tiền không tính lãi suất.
+ Với bản chất của việc mượn là phải là phải trả lại chính tài sản mượn ( không được thay thế); đối với tiền thì người ta có thể phân biệt các tờ bạc khác nhau được phân biệt bởi các số seri được thể hiện trên chính tờ bạc (trừ tiền đồng, nhưng trong trường hợp này, tôi chắc là không ai sử dụng tiền đồng với giá trị thấp như hiện tại để cho vay). Nếu như đưa tiền cho người khác mà buộc người người ta phải trả lại chính những tờ bạc với số seri do chính mình đưa ban đầu thì có lẽ mọi trường hợp đều không thực hiện được (trừ khi người đó lấy tiền về chỉ để cất giữ, mà nếu vậy thì vay, hay mượn tiền để làm gì khi không được lưu thông nên điều này khó xảy ra). Do đó, bản chất của việc mượn hoàn toàn không thể xảy ra.
+ Một đặc điểm nữa của người dân Nam bộ là họ sử dụng từ ngữ diễn tả không đúng “chuẩn”; vay tiền thì họ dùng là mượn.
Xem xét bản chất vấn đề thì đây chỉ có thể là Hợp đồng vay tiền chứ không thể là hợp đồng mượn tiền, dù ngôn từ được đề cập là mượn.
|