eubia
25-07-2012, 02:45 PM
Chào các bạn, nhờ các thành viên xem và giúp đỡ, tư vấn về trường hợp của tôi.
Nội dung sự việc cụ thể như sau:
Cha tôi là Nguyễn Hữu Phước bị bắt đi lính, được ở khu gia binh với vợ con đến năm 1975 đất nước được giải phóng và sau khi cải tạo xong cha tôi bỏ đi và có vợ nhỏ. Mẹ tôi và 08 đứa con còn nhỏ không có chỗ ở phải ra khu đất đồn bót nghĩa quân sang lấp hầm hố, tháo dỡ kẽm gai làm nhà ở từ tháng 10/1975 (tính đến năm 2003 là được 28 năm), không ai tranh chấp. Mẹ tôi có kê khai đăng ký với chính quyền địa phương và đang chờ được cấp giấy CNQSDĐ. Trong thời gian đó mẹ tôi có cất thêm 02 căn nhà lợp mái tôn cho hai người con có gia đình ra ở riêng cũng không ai ngăn cản. Đến năm 1999, nhà nước qui hoạch đường khu dân sinh Phường 3 ngang qua đất nhà tôi thì bà Lâm Thị Ngọc Hiền người ở nơi khác đến tranh chấp đòi đất, bà Hiền cho rằng đó là đất của ông ngoại để lại nhưng không có một giấy tờ nào để làm bằng chứng.
Nguồn gốc đất trước năm 1963 là của bà Phan Thị Hiển (góa chồng và không con), làm giấy ủy quyền bằng tay cho ông Nguyễn Thế Hai bán dùm phần đất cho bà Lữ Thị Tiếng và ông Bùi Văn Thắc là 5ha10a15ca trong khi đất của bà Hiển chỉ có 5ha, còn đất đâu mà đòi qua gia đình chúng tôi. Như vậy, bà Hiền không liên quan gì đến phần đất này mặc dù ông Nguyễn Thế Hai (ông ngoại bà Hiền) được bà Hiển ủy quyền bán đất. Mặt khác, ông Hai đã chết năm 1975 nên giấy ủy quyền đã không còn hiệu lực. Kể từ năm 1963 đến nay đã hơn 40 năm, đồng thời năm 1969 Mỹ Ngụy đã sử dụng khu đất này để làm đồn bót cho đến khi giải phóng thì gia đình tôi đến khai phá, san lấp và sống gần 30 năm (theo quyết định số 06/QĐ-CT ngày 17/01/2003 của UBND Thị xã).
Sau khi bà Hiền đến đòi đất thì xảy ra tranh chấp, các cấp chính quyền đã giải quyết như sau:
UBND Phường 3 hòa giải không thành, UBND Thị xã giải quyết tiếp theo ban hành quyết định số 250/QĐ-CT buộc mẹ con tôi phải dở nhà trả đất lại cho bà Hiền. Mẹ tôi tiếp tục khiếu nại lên UBND Tỉnh ngày 25/05/2003 nhưng UBND Tỉnh đã bác bỏ đơn khiếu nại của mẹ tôi và công nhận các quyết định của UBND Thị xã, có nghĩa là vẫn buộc gia đình tôi phải dở nhà trả đất. Mẹ tôi tiếp tục khiếu nại đến các cấp lãnh đạo Đảng và Nhà nước Tỉnh Tây Ninh tha thiết được xem xét lại. Mẹ tôi khiếu nại rất nhiều lần và đến gặp trực tiếp lãnh đạo tiếp dân của các cơ quan lãnh đạo Đảng và Nhà nước Trung Ương để khiếu nại. Nhưng cuối cùng, ngày 16/06/2003 UBND Thị xã vẫn ra quyết định buộc gia đình tôi thực hiện các quyết định trên và đến ngày 21/10/2003 quyết định cưỡng chế buộc gia đình tôi phải dở toàn bộ 02 căn nhà, dồn 13 con người lớn nhỏ vào căn nhà 48m2 còn lại trên phần đất 134,75m2 mà UBND Tỉnh chừa lại cho gia đình chúng tôi và phá hủy toàn bộ cây ăn trái để trả lại đất cho bà Hiền.
Các quyết định trên của UBND Tỉnh Tây Ninh là quyết định áp đặt một chiều, không hợp lý và không đúng với luật đất đai hiện hành.
Theo quy định của luật đất đai hiện hành, công văn số 604/ĐC-PC ngày 28/04/1999 của Tổng Cục Địa Chính thì “Trường hợp đất tư nhân mà chính quyền Mỹ Ngụy sử dụng làm ấp chiến lược, tức là đất dùng vào mục đích chiến tranh, chống lại Cách Mạng thì thuộc về Chính quyền Cách Mạng, không còn của tư nhân nữa. Việc phân phối, sử dụng đất này vào mục đích gì, giao cho ai sử dụng là thuộc quyền của Nhà nước.”
Từ sau ngày giải phóng (1975) đến nay, Nhà nước ta đã tiến hành nhiều chính sách cải tạo và quản lý đất đai ở miền Nam như: Chính sách cải tạo nông nghiệp ở các Tỉnh Nam Bộ của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, của Bộ Chính Trị; Chính sách điều chỉnh ruộng đất trong nội bộ nông dân... và từ khi có Hiến Pháp năm 1980 đã quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý. Những tập thể, cá nhân đang sử dụng đất được tiếp tục sử dụng, đến Luật đất đai năm 1988, Luật đất đai năm 1993 cũng quy định theo tinh thần đó.
Từ những quy định của chính sách, pháp luật về đất đai ở từng thời điểm nói trên thì “các trường hợp đã sử dụng từ trước và sau năm 1975 được tiếp tục sử dụng, chủ cũ không được đòi lại và pháp luật không thừa nhận việc đòi lại của chủ cũ”. Tại khoản 2 Điều 4 quy định một số nội dung giải quyết tranh chấp đất đai trên địa bàn Tỉnh Tây Ninh ban hành kèm theo quyết định số 80/2000/QĐ-UB ngày 18/09/2000 của UBND Tỉnh Tây Ninh cũng nêu rất rõ: “đất đồn bót thì không giải quyết trả lại cho chủ cũ”. Mặt khác, tại khoản 3 Điều 26 Luật đất đai hiện hành cũng đã quy định “Nhà nước thu hồi toàn bộ hoặc một phần đất đã giao sử dụng trong trường hợp đất đó không được sử dụng trong 12 tháng liền mà không được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền quyết định giao đất cho phép”. Nhưng ở đây, bà Lâm Thị Ngọc Hiền đã không sử dụng đất từ năm 1975 đến nay là 28 năm, nếu tính luôn thời gian Chính Quyền Sài Gòn lập đồn lính Nghĩa quân để sử dụng vào mục đích chiến tranh thì gần 35 năm. Mặt khác, bà Tạ Thị Huệ mới mất năm 1997, khi còn sống bà Huệ không đặt vấn đề đòi lại đất với mẹ con tôi. Mãi đến 02 năm sau khi bà Huệ mất thì cháu ngoại bà Huệ là bà Lâm Thị Ngọc Hiền đứng ra đòi đất nhưng lại được UBND các cấp giải quyết trả lại.
Xét về việc sử dụng đất thì gia đình tôi đã sử dụng đất này ổn định lâu dài (28 năm liền) và được chính quyền địa phương công nhận. Nếu căn cứ vào điều Luật đất đai hiện hành thì Nhà nước nên công nhận cho gia đình tôi được tiếp tục sử dụng toàn bộ diện tích trên. Nhưng ở đây các quyết định chỉ công nhận cho gia đình tôi sử dụng 134,75m2, số diện tích còn lại giao trả cho bà Hiền là vô căn cứ.
Qua những sự việc bất hợp lý trên thì các quyết định của UBND Tỉnh Tây Ninh có thỏa đáng và công bằng hay không ?
Rất mong sớm nhận được sự giúp đỡ.
Xin cảm ơn.
Tài liệu đính kèm: (http://www.mediafire.com/qd06tayninh)
- Công văn số 604/DC-PC ngày 28/04/1999 của Tổng Cục Địa Chính.
- Quyết định số 250/QĐ-UB ngày 08/04/2002 của UBND Thị xã Tây Ninh.
- Quyết định số 06/QĐ-CT ngày 17/01/2003 của Chủ tịch UBND Thị xã Tây Ninh.
- Quyết định số 34/QĐ-CT ngày 27/05/2003 của Chủ tịch UBND Tỉnh Tây Ninh.
- Đơn xác nhận của UBND Phường 3, Thị xã Tây Ninh, Tỉnh Tây Ninh.
Nội dung sự việc cụ thể như sau:
Cha tôi là Nguyễn Hữu Phước bị bắt đi lính, được ở khu gia binh với vợ con đến năm 1975 đất nước được giải phóng và sau khi cải tạo xong cha tôi bỏ đi và có vợ nhỏ. Mẹ tôi và 08 đứa con còn nhỏ không có chỗ ở phải ra khu đất đồn bót nghĩa quân sang lấp hầm hố, tháo dỡ kẽm gai làm nhà ở từ tháng 10/1975 (tính đến năm 2003 là được 28 năm), không ai tranh chấp. Mẹ tôi có kê khai đăng ký với chính quyền địa phương và đang chờ được cấp giấy CNQSDĐ. Trong thời gian đó mẹ tôi có cất thêm 02 căn nhà lợp mái tôn cho hai người con có gia đình ra ở riêng cũng không ai ngăn cản. Đến năm 1999, nhà nước qui hoạch đường khu dân sinh Phường 3 ngang qua đất nhà tôi thì bà Lâm Thị Ngọc Hiền người ở nơi khác đến tranh chấp đòi đất, bà Hiền cho rằng đó là đất của ông ngoại để lại nhưng không có một giấy tờ nào để làm bằng chứng.
Nguồn gốc đất trước năm 1963 là của bà Phan Thị Hiển (góa chồng và không con), làm giấy ủy quyền bằng tay cho ông Nguyễn Thế Hai bán dùm phần đất cho bà Lữ Thị Tiếng và ông Bùi Văn Thắc là 5ha10a15ca trong khi đất của bà Hiển chỉ có 5ha, còn đất đâu mà đòi qua gia đình chúng tôi. Như vậy, bà Hiền không liên quan gì đến phần đất này mặc dù ông Nguyễn Thế Hai (ông ngoại bà Hiền) được bà Hiển ủy quyền bán đất. Mặt khác, ông Hai đã chết năm 1975 nên giấy ủy quyền đã không còn hiệu lực. Kể từ năm 1963 đến nay đã hơn 40 năm, đồng thời năm 1969 Mỹ Ngụy đã sử dụng khu đất này để làm đồn bót cho đến khi giải phóng thì gia đình tôi đến khai phá, san lấp và sống gần 30 năm (theo quyết định số 06/QĐ-CT ngày 17/01/2003 của UBND Thị xã).
Sau khi bà Hiền đến đòi đất thì xảy ra tranh chấp, các cấp chính quyền đã giải quyết như sau:
UBND Phường 3 hòa giải không thành, UBND Thị xã giải quyết tiếp theo ban hành quyết định số 250/QĐ-CT buộc mẹ con tôi phải dở nhà trả đất lại cho bà Hiền. Mẹ tôi tiếp tục khiếu nại lên UBND Tỉnh ngày 25/05/2003 nhưng UBND Tỉnh đã bác bỏ đơn khiếu nại của mẹ tôi và công nhận các quyết định của UBND Thị xã, có nghĩa là vẫn buộc gia đình tôi phải dở nhà trả đất. Mẹ tôi tiếp tục khiếu nại đến các cấp lãnh đạo Đảng và Nhà nước Tỉnh Tây Ninh tha thiết được xem xét lại. Mẹ tôi khiếu nại rất nhiều lần và đến gặp trực tiếp lãnh đạo tiếp dân của các cơ quan lãnh đạo Đảng và Nhà nước Trung Ương để khiếu nại. Nhưng cuối cùng, ngày 16/06/2003 UBND Thị xã vẫn ra quyết định buộc gia đình tôi thực hiện các quyết định trên và đến ngày 21/10/2003 quyết định cưỡng chế buộc gia đình tôi phải dở toàn bộ 02 căn nhà, dồn 13 con người lớn nhỏ vào căn nhà 48m2 còn lại trên phần đất 134,75m2 mà UBND Tỉnh chừa lại cho gia đình chúng tôi và phá hủy toàn bộ cây ăn trái để trả lại đất cho bà Hiền.
Các quyết định trên của UBND Tỉnh Tây Ninh là quyết định áp đặt một chiều, không hợp lý và không đúng với luật đất đai hiện hành.
Theo quy định của luật đất đai hiện hành, công văn số 604/ĐC-PC ngày 28/04/1999 của Tổng Cục Địa Chính thì “Trường hợp đất tư nhân mà chính quyền Mỹ Ngụy sử dụng làm ấp chiến lược, tức là đất dùng vào mục đích chiến tranh, chống lại Cách Mạng thì thuộc về Chính quyền Cách Mạng, không còn của tư nhân nữa. Việc phân phối, sử dụng đất này vào mục đích gì, giao cho ai sử dụng là thuộc quyền của Nhà nước.”
Từ sau ngày giải phóng (1975) đến nay, Nhà nước ta đã tiến hành nhiều chính sách cải tạo và quản lý đất đai ở miền Nam như: Chính sách cải tạo nông nghiệp ở các Tỉnh Nam Bộ của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, của Bộ Chính Trị; Chính sách điều chỉnh ruộng đất trong nội bộ nông dân... và từ khi có Hiến Pháp năm 1980 đã quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý. Những tập thể, cá nhân đang sử dụng đất được tiếp tục sử dụng, đến Luật đất đai năm 1988, Luật đất đai năm 1993 cũng quy định theo tinh thần đó.
Từ những quy định của chính sách, pháp luật về đất đai ở từng thời điểm nói trên thì “các trường hợp đã sử dụng từ trước và sau năm 1975 được tiếp tục sử dụng, chủ cũ không được đòi lại và pháp luật không thừa nhận việc đòi lại của chủ cũ”. Tại khoản 2 Điều 4 quy định một số nội dung giải quyết tranh chấp đất đai trên địa bàn Tỉnh Tây Ninh ban hành kèm theo quyết định số 80/2000/QĐ-UB ngày 18/09/2000 của UBND Tỉnh Tây Ninh cũng nêu rất rõ: “đất đồn bót thì không giải quyết trả lại cho chủ cũ”. Mặt khác, tại khoản 3 Điều 26 Luật đất đai hiện hành cũng đã quy định “Nhà nước thu hồi toàn bộ hoặc một phần đất đã giao sử dụng trong trường hợp đất đó không được sử dụng trong 12 tháng liền mà không được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền quyết định giao đất cho phép”. Nhưng ở đây, bà Lâm Thị Ngọc Hiền đã không sử dụng đất từ năm 1975 đến nay là 28 năm, nếu tính luôn thời gian Chính Quyền Sài Gòn lập đồn lính Nghĩa quân để sử dụng vào mục đích chiến tranh thì gần 35 năm. Mặt khác, bà Tạ Thị Huệ mới mất năm 1997, khi còn sống bà Huệ không đặt vấn đề đòi lại đất với mẹ con tôi. Mãi đến 02 năm sau khi bà Huệ mất thì cháu ngoại bà Huệ là bà Lâm Thị Ngọc Hiền đứng ra đòi đất nhưng lại được UBND các cấp giải quyết trả lại.
Xét về việc sử dụng đất thì gia đình tôi đã sử dụng đất này ổn định lâu dài (28 năm liền) và được chính quyền địa phương công nhận. Nếu căn cứ vào điều Luật đất đai hiện hành thì Nhà nước nên công nhận cho gia đình tôi được tiếp tục sử dụng toàn bộ diện tích trên. Nhưng ở đây các quyết định chỉ công nhận cho gia đình tôi sử dụng 134,75m2, số diện tích còn lại giao trả cho bà Hiền là vô căn cứ.
Qua những sự việc bất hợp lý trên thì các quyết định của UBND Tỉnh Tây Ninh có thỏa đáng và công bằng hay không ?
Rất mong sớm nhận được sự giúp đỡ.
Xin cảm ơn.
Tài liệu đính kèm: (http://www.mediafire.com/qd06tayninh)
- Công văn số 604/DC-PC ngày 28/04/1999 của Tổng Cục Địa Chính.
- Quyết định số 250/QĐ-UB ngày 08/04/2002 của UBND Thị xã Tây Ninh.
- Quyết định số 06/QĐ-CT ngày 17/01/2003 của Chủ tịch UBND Thị xã Tây Ninh.
- Quyết định số 34/QĐ-CT ngày 27/05/2003 của Chủ tịch UBND Tỉnh Tây Ninh.
- Đơn xác nhận của UBND Phường 3, Thị xã Tây Ninh, Tỉnh Tây Ninh.